Yveline Féray

  • Sách - Giáo trình: 2
  • Tiểu sử:

    Yveline Féray sinh năm 1939 ở Bretagne (Pháp). Những năm đại học, Yveline say mê các bài giảng của nhà sử học Georges Duby (1919-1996), một chuyên gia về lịch sử và kinh tế thời trung cổ. Sau khi kết hôn với sử gia Piere-Richard Féray, một người Pháp gốc Ấn Độ có mẹ là người Việt, Yveline theo chồng sang Campuchia và trải qua nhiều năm làm báo và dạy học ở đây. 

    Năm 1980, chồng bà - sau khi tham dự cuộc hội thảo quốc tế về Nguyễn Trãi, đại thi hào Việt Nam thế kỷ XV được tổ chức ở Hà Nội - đã kể và khuyến khích Yveline viết về cuộc đời cao đẹp và đầy bi tráng của Nguyễn Trãi. Để viết tác phẩm này, trong hai năm 1982-1983, bà đã sang Việt Nam du khảo và dành ra một khoảng thời gian dài để tìm tòi, nghiên cứu khối tài liệu khổng lồ liên quan đến thời đại và nhân vật lịch sử, gặp gỡ các nhà lãnh đạo Việt Nam (Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp); tham vấn các giáo sư, nhà nghiên cứu lịch sử, văn hóa trong và ngoài nước, các nhà trí thức, nghệ sĩ nổi tiếng (Cù Huy Cận, Nguyễn Đình Thi, Hữu Ngọc); nhờ người dịch các tài liệu ra tiếng Pháp. Trong thư gửi nhà văn hóa Hữu Ngọc, nhà văn Yveline Féray bộc lộ: “Cho đến ngày hôm nay, tôi vẫn còn ngạc nhiên về sự hào hiệp và kiên nhẫn của các nhà sử học, địa lý học, ngôn ngữ học, nhà văn, nhà nghiên cứu của các bạn đã mở tung cửa dĩ vãng của họ cho một phụ nữ Pháp đang vấp phải từng từ tiếng Việt. Tôi biết chút ít về châu Á vì những năm đầu dạy học của tôi là ở Cao Miên. Còn về nước Việt Nam của anh, tôi phải khám phá cái mới và khám phá lại cái đã biết. Tôi muốn học, tìm hiểu, thấy tất cả... […] Khi tôi hoàn thành Vạn xuân, tôi khóc vì vui, vì kiệt sức, vì cô đơn. Các bạn nói là ở Việt Nam người ta sinh ra ở đời ai cũng có món nợ phải trả. Thế là tôi đã trả xong món nợ đời tôi và tôi bỗng cảm thấy lòng rỗng không. Từ ngày đó, 2 năm đã qua. Tôi đã không cụ thể hóa được bất cứ dự án sáng tác nào khác ở trong đầu. Lý do kể cũng đơn giản: chắc chắn là tôi chưa rút ra khỏi Nguyễn Trãi và đất Đại Việt thế kỷ 15 được. Người ta không chia tay một mối tình lớn một cách nhanh chóng như vậy.

    Năm 1989, bà được nhận Giải thưởng Văn học châu Á của Hiệp hội các nhà văn viết bằng tiếng Pháp và Giải thưởng lớn về Tiểu thuyết của Thành phố Cannes (Pháp) cho bộ tiểu thuyết Vạn xuân

    Năm 2002, Yveline Féray đã được Chủ tịch nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam tặng thưởng Huân chương Hữu nghị dành cho những người nước ngoài đã có nhiều công lao to lớn cho nước Việt Nam. Từ 1966 đến 2006, bà đã có 26 lần nói chuyện khắp nơi ở Pháp trong đó có 10 lần nói chuyện về châu Á và Việt Nam. Năm 2008, bà được Chính phủ Pháp[1] trao tặng Huân chương Hiệp sĩ Nghệ thuật và Văn chương - huân chương cao quý do Chính phủ Pháp sáng lập từ năm 1957, để tưởng thưởng cho những cá nhân đặc biệt nổi tiếng nhờ những sáng tạo của họ trong lĩnh vực nghệ thuật văn chương gây tiếng vang ở Pháp và trên thế giới. 

    Ngoài tác phẩm lớn viết về Nguyễn Trãi (1380 - 1442) Vạn xuân, Yveline Féray còn có tiểu thuyết Lãn Ông viết về danh y Lê Hữu Trác (Hải Thượng Lãn Ông, 1724 - 1791) và nhiều tập truyện lấy cảm hứng từ thần thoại và dân gian của các nước châu Á như Việt Nam, Trung Hoa, Campuchia, Tây Tạng. 


     


    [1] Bộ Văn hoá Pháp.